M

Bạn trai có con với hàng xóm, cô gái đành cưới người mình không yêu

Gia đình ngăn cản, bạn trai lỡ có con với cô hàng xóm sau một đêm, thiếu nữ đành hy sinh 9 năm thanh xuân chờ đợi, quyết định lấy người mình không yêu để giải thoát.

Đó là cái kết buồn cho chuyện tình của một cựu sinh viên đại học tại Hà Nội.

Trên diễn đàn, thiếu nữ gây chú ý khi viết những dòng chữ tiếc nuối, kể về 9 năm tuổi trẻ với chàng trai cùng quê, hơn cô một tuổi.

Cả hai hẹn hò từ khi còn là học sinh THPT. Chàng trai được nữ chính miêu tả là người cao ráo, chững chạc.

Họ gặp nhau trong lần thi tuyển học sinh giỏi Lý của trường. Đôi trẻ sau đó giúp đỡ nhau học tập và cùng đỗ vào những trường đại học mơ ước ở Hà Nội.

Ban trai co con voi hang xom, co gai danh cuoi nguoi minh khong yeu hinh anh 1
Cưới một người không có tình cảm liệu có được hạnh phúc sau này? Đồ họa: Việt Dương.

Những tưởng trải qua bao năm tháng tươi đẹp, họ sẽ có một cái kết hạnh phúc. Thế nhưng, mẹ chàng trai không thích cô gái và sắp đặt cho con mình ở bên một thiếu nữ hàng xóm.

Để rồi anh ta từ bỏ chuyện tình 9 năm, sống trong cuộc hôn nhân không hạnh phúc. Còn thiếu nữ ấy quyết định cưới người mình không yêu, từng chịu những tổn thương như mình.

Đám cưới diễn ra chóng vánh ở một studio nhỏ, chọn nhanh váy cưới, áo vest, trang điểm qua loa rồi chụp ảnh. Hai nhân vật chính ôm nhau nói rằng: "Hình như không có cảm giác gì. Anh nhớ cô ấy, em nhớ anh ta".

Câu chuyện tình 9 năm nhưng không có kết thúc đẹp đang trở thành tâm điểm chú ý trên mạng:

"Từ bỏ mối tình 9 năm, em cưới một người em không yêu. Tuần sau, em cưới, em muốn tên chú rể là anh, nhưng không được rồi…

Em và anh học chung trường cấp 3 ở một vùng quê nhỏ. Anh hơn em một tuổi, cao ráo, chững chạc, đeo kính cận.

Lần đầu gặp em ở phòng thi chọn đội tuyển HSG Lý cấp trường, anh quên đồng hồ, phải mượn em. Và như duyên số, chúng ta dần quen nhau.

Anh lớp 12, em lớp 11. Hai đứa đi học sớm hơn trước, về muộn hơn trước. Mỗi ngày đều cố gắng được thấy nhau. Cứ hôm nào có một người nghỉ là cảm giác buồn, hụt hẫng ghê gớm.

Lần đầu nắm tay, em run lên. Lần đầu anh hôn trộm, em sợ hãi. Cứ thế chúng ta bước qua ngày tháng tươi đẹp của tình yêu đầu.

Hai đứa bảo ban nhau học hành, quan tâm nhau khi mệt mỏi. Anh mơ ước đậu Bách Khoa và anh làm được. Em nhớ ngày anh tốt nghiệp cấp 3, em sợ hãi, em khóc.

Ngày anh bắt xe đi Hà Nội, em còn khóc to hơn. Suy nghĩ trẻ con với vô vàn lo lắng bủa vây. Rồi em cũng quen với việc yêu xa.

Ban trai co con voi hang xom, co gai danh cuoi nguoi minh khong yeu hinh anh 2
Dân mạng không đồng tình với cách làm của nữ chính trong câu chuyện. Ảnh chụp màn hình.

Em học lớp 12, năm tháng bận rộn guồng quay bài vở. Anh nhắc nhở em mỗi ngày. Chúng ta vẫn đều đặn tặng quà rồi viết thư tay. Anh thì luôn kiềm chế nỗi nhớ, bảo em học xong mới được nhắn tin.

Em đậu NEU. Chúng ta ở cùng khu trọ. Cuộc sống sinh viên vất vả nhưng không bao giờ thiếu niềm vui. Xa nhà, không có bố mẹ bên cạnh nhưng có anh, em chưa bao giờ cảm thấy cô đơn nơi thủ đô.

Ngày nghỉ, em và anh loanh quanh đi dạo, sang phòng trọ của nhau nấu nướng. Bạn bè 2 đứa đều ủng hộ và ngưỡng mộ tình yêu này. Em luôn nghĩ rằng mình không thể yêu ai ngoài anh.

Mẹ anh lại không thích em, em thực sự không biết lý do. Có thể do ác cảm với em từ hồi học cấp 3 vì hai đứa yêu sớm, bác sợ ảnh hưởng học hành, rồi gọi điện cho em ngăn cấm. Em buồn, nhưng rồi bỏ ngoài tai, vẫn yêu anh hết lòng, không để ý mẹ anh, chưa một lần về chào hỏi, ra mắt.

Anh và em tốt nghiệp đại học, anh làm kỹ sư thiết kế web tại một công ty lớn, em làm kế toán trong công ty đồ dùng học tập. Với hai người mới ra trường, như thế cũng được gọi là ổn định.

Gia đình anh khá giả, bố mẹ mua cho anh căn hộ, để anh tiện sinh sống, bố mẹ cũng tiện ra Hà Nội chơi. Em vẫn trọ ngoài. Trùng hợp thế nào cô đồng nghiệp của anh lại cũng là hàng xóm của anh.

Em ban đầu cũng ghen, cũng lo, nhưng rồi tự trấn an bản thân rằng không có chuyện gì đâu. Mẹ anh quý cô hàng xóm ra mặt, ra sức ghép đôi với anh. Cô ấy cũng thích anh - linh cảm của một người con cái qua vài lần tiếp xúc.

Biết anh có người yêu, ban đầu cô ta còn ngại, sau này thì chẳng ngại ngùng gì, cứ thế thể hiện thân mật. Em góp ý với anh, anh bảo em đa nghi, lo lắng không đâu.

Anh muốn có sự nghiệp ổn định, anh cứ ngày qua ngày lại bận hơn, những lần đi chơi, những cuộc gọi, những tin nhắn cứ thưa thớt dần. Em trách móc, buồn tủi, nhưng rồi lại nghĩ phải biết thông cảm cho nhau.

Mẹ anh bị bệnh nặng, anh thêm phần bận rộn hơn. Em qua hỏi thăm bác, bác đuổi em ra ngoài. Cô ấy thì giúp đỡ hết lòng.

Ban trai co con voi hang xom, co gai danh cuoi nguoi minh khong yeu hinh anh 3
Nhiều người khó chấp nhận lý do chia tay của hai nhân vật chính. Ảnh chụp màn hình.

Rồi cái gì đến cũng đến. Tối đó, anh gọi cho em, thông báo rằng anh sắp cưới và cô dâu không phải là em. Mắt em nhòe đi, tiếng khóc, tiếng nấc hòa vào nhau.

Anh kể trong một buổi liên hoan công ty, anh say quá, không làm chủ được bản thân, lúc tỉnh dậy thì đã thấy anh và cô ấy không mảnh vải che thân. Là mẹ anh sắp đặt, đêm định mệnh đó xảy ra trong nhà anh.

Suốt năm tháng yêu nhau anh luôn giữ gìn cho em, đến ôm em, gần gũi em mà anh vẫn kiềm chế được để bảo vệ đến ngày chúng ta thật sự thuộc về nhau. Vậy mà anh lại không kiềm chế được với cô gái mà anh không có tình cảm?

Cô ấy có thai, anh dù đau lòng vẫn bắt cô ấy bỏ đứa bé nhưng mẹ anh không cho. Mẹ anh nói bà bị bệnh không sống được bao lâu nữa, muốn anh cưới cô ấy.

Em đau lắm, tim em đau. Đầu óc em tê liệt, toàn thân cứng đờ. Em còn biết nói gì nữa đây. Ngày anh cưới, anh mời em, nhưng em không dám đến dự, em sợ.

Chuỗi ngày sau đám cưới, chuỗi ngày chị ấy mang thai. Anh và chị sống với nhau không hợp. Em vẫn giữ liên lạc, không xóa số, không chặn Facebook, thỉnh thoảng bạn bè cũ gặp nhau thì anh và em vẫn cố tỏ ra bình thường trong đám bạn.

Hôn nhân của anh ngày càng tồi tệ. Anh đi sớm về muộn nhiều hơn, uống rượu hút thuốc nhiều hơn. Hồi yêu em, anh đâu có như thế.

Lúc anh buồn, anh mất phương hướng, anh lại gọi cho em. Em trò chuyện với anh như 2 người bạn. Anh muốn ly hôn nhưng mẹ anh khóc lóc đòi từ mặt nếu anh làm như vậy. Em hiểu cảm giác bị cướp người yêu, em sẽ không làm người thứ 3. Em từ bỏ, em xa anh.

Về người chồng tương lai, anh ấy làm bên kinh doanh nội thất. Hơn em 5 tuổi, quen nhau trong một nhóm phượt. Anh ấy có vẻ là người từng trải, biết nghĩ. Anh ấy cũng có một mối tình sâu nặng, cô ấy lừa dối anh, cô ấy chỉ cần tiền của anh.

Biết yêu là sai nhưng anh cứ mù quáng. Rồi lúc cô ấy bỏ anh theo người khác giàu hơn, anh vẫn không thể chấp nhận sự thật. Anh lao vào công việc cho quên mối tình nhưng vẫn không thể quên.

Hai đứa quen nhau, kể cho nhau về những bước ngoặt cuộc đời, về tình yêu tan vỡ. Chuyện trò như những người bạn lâu năm. Anh cũng đến tuổi lấy vợ, mẹ anh giục ra mắt người yêu. Anh tỏ tình, em đồng ý mà chẳng mảy may suy nghĩ.

Đối với em, ngoài tình yêu duy nhất đó ra thì cưới ai cũng như nhau. Chúng em chính thức về ra mắt bố mẹ. Tuần sau đám cưới sẽ diễn ra.

Anh ôm em, anh nói: "Hình như không có cảm giác gì". Hai đứa cười trong nước mắt. "Anh nhớ cô ấy, em nhớ anh ta. Vậy mà chúng ta vẫn về chung một nhà chỉ sau 2 tháng quen biết ư?".

Người yêu cũ, mỗi lần nhắc về anh, tim em vẫn không ngừng nhói lên. Hồi yêu anh, em lùn lùn mập mập. Em bảo nhất định phải giảm béo rồi mới làm đám cưới, để chụp album ảnh cưới cho đẹp.

Giờ em giảm cân rồi, xinh xắn hơn trước, vậy mà không được cùng anh chụp ảnh cưới. Em muốn tự tay chọn váy cô dâu, chọn áo vest, chọn áo dài. Em từng hy vọng về một đám cưới trong mơ, một mái nhà hạnh phúc, rồi tuần trăng mật ở Hàn Quốc.

Em muốn mỗi sáng mai được nấu bữa sáng cho anh, buổi tối có thể ôm anh cùng xem phim, rồi chìm vào giấc ngủ. Anh nhớ bản kế hoạch hồi sinh viên không? Lấy nhau rồi, anh nấu cơm, em rửa bát. Sẽ làm việc cật lực để có tiền đi du lịch cuối tuần. Con trai sẽ giống anh, con gái sẽ giống em. Vậy mà giờ, em buông xuôi, em bỏ mặc.

Chồng tương lai, ta dừng lại ở một studio nhỏ, chọn nhanh váy cưới, áo vest. Trang điểm đại khái, qua loa rồi chụp ảnh. Lấy đúng 2 ảnh to, không làm album gì hết.

Anh vội vã lái xe về công ty, em bắt taxi về nhà, chẳng có kế hoạch gì cho tuần trăng mật. Cưới xong em dọn về căn hộ của anh sống, rồi vẫn đi làm bình thường. Ngày cưới cận kề mà em còn không buồn dưỡng da, làm đẹp. Đến chính em cũng không hiểu mình muốn gì nữa.

Suy cho cùng, quen nhau, yêu nhau rồi lại rời xa nhau. Chuỗi đau khổ, người này làm khổ người kia. Chẳng ai hạnh phúc.

Hai người yêu nhau lại không thể đến được với nhau, bi kịch không lối thoát. Rồi mỗi người, tổn thương vì tình yêu, sẽ chọn cách lao đầu vào công việc, không muốn nghĩ về tình cảm nữa.

Anh à, em sắp cưới rồi. Hôm đó, gia đình anh phải xuất hiện trông thật hạnh phúc đấy, phải làm sao để em ngưỡng mộ đấy. Em yêu anh".

Tâm sự này dù chưa được xác thực vẫn nhanh chóng gây tranh cãi trong cộng đồng mạng. Bên cạnh một số người thông cảm, nhiều ý kiến không đồng tình với cách suy nghĩ và hành động của nữ chính.

Họ cho rằng cô dại dột, làm khổ chồng sắp cưới và đặt câu hỏi về hạnh phúc sau này giữa hai người. Chàng trai từ bỏ tình yêu 9 năm cũng bị nhiều dân mạng "ném đá" vì không có lập trường.

Hãy nói lời yêu dù đã qua Valentine trắng

Lời yêu thương nói ra chẳng bao giờ là đủ. Vì vậy, hãy dành những điều tuyệt vời ấy cho nửa kia không chỉ trong ngày lễ tình nhân.

Hàn Triệt

Bình luận

Tin tức mới nhất Sống trẻ