M

Bố mẹ thợ rèn nuôi ba con đậu ĐH Y Hà Nội

“Bố mẹ thì răng cũng được, cực khổ mấy cũng chịu được, chỉ mong các con sau này lớn khôn, có công việc làm ổn định, thành người. Rứa là được rồi”, ông Đặng Văn Lợi nói.

Ước mơ người lính

Tháng 11, mảnh đất Thanh Chương, Nghệ An đón chúng tôi bằng cái nắng gay người. Ngôi nhà gia đình ông Đặng Văn Lợi và bà Nguyễn Thị Huệ im lìm trên triền dốc. Từ khi cậu con trai út cũng lên đường nhập học, căn nhà vốn vắng vẻ giờ càng trở nên trống trải hơn. Tiếng búa, tiếng đe vang vọng khắp vùng, người đàn ông gắp miếng sắt còn đỏ lửa ra khỏi bếp lò, người phụ nữ giơ cao chiếc búa nện chan chát xuống miếng sắt. Lúc đó đã là 7 giờ tối.

Bo me tho ren nuoi ba con dau DH Y Ha Noi hinh anh 1

Công việc thường ngày của hai vợ chồng ông Lợi. Ảnh: Pháp Luật TP HCM.

Ông Lợi ngày xưa vốn là cậu học trò nghèo, học giỏi. Với thành tích học tập tốt, ông là một trong số ít học sinh của trường được học vượt. Nhưng rồi mới học hết lớp 9, ông bỏ dở giữa chừng, quyết tâm lên đường nhập ngũ.

Gần tám năm hành quân với vai trò quân báo, ngày trở về cả thân hình mang đầy vết thương lớn nhỏ, ông lập gia đình cùng bà Nguyễn Thị Huệ - người con gái cùng làng, cũng tham gia kháng chiến. Họ sinh ba đứa con đặt tên: Đặng Hoàng Lê, Đặng Thùy Linh và Đặng Hoàng Quân.

Ngày xưa trình độ 10/10, nhiều người tặc lưỡi, tiếc cho ông, chỉ cần gắng học hết năm nữa, với thành tích học tập tốt, biết đâu giờ ông Lợi đang ngồi trên xe hơi hay ít ra cũng là thầy giáo làng, chứ không phải trong căn phòng nhỏ, nóng hầm hập, bụi than như bây giờ.

“Nếu ai cũng nghĩ như vậy thì ai lên đường. Những người đã hy sinh máu xương cho Tổ quốc chẳng ai nói tới, chút việc tôi làm có ý nghĩa chi. Tôi có sức khỏe thì tôi đi. Đất nước còn đau thì nhà mình sao yên được. Giờ tôi có ba đứa con ngoan, chúng được sống trong hòa bình, không phải suốt ngày nơm nớp bom đạn. Bạn tôi ngày xưa giờ nhiều người thành đạt, tôi cũng mừng cho họ”, ông cười khề khà.

Ông Lợi rất thích đọc sách, có sách hay là thức thâu đêm đọc. Ông bảo, thích đọc là một chuyện nhưng quan trọng đọc để có lúc con hỏi còn dạy được. Hỏi ra mới biết, ba đứa con từ lớp 1 đến lớp 9, ngoài thời gian đến lớp đều một tay ông kèm cặp.

Nhiều đêm, bố con cùng thức đến khuya làm bài. Những hôm con đi thi học sinh giỏi về, hai bố con lại đem đề ra cùng làm. Bài nào không làm được, ông chẳng buồn ăn. Có những kiến thức mới, phương pháp dạy mới ông chưa biết, lúc rỗi rãi lại mang sách của con ra học.

Làm thợ "đụng" nuôi ba con vào ĐH      

Để có tiền nuôi các con ăn học, hai vợ chồng không ngần ngại thức khuya dậy sớm làm việc kiếm tiền. Bếp lò rèn của ông Lợi luôn đỏ lửa khi trời vừa sáng và chỉ tắt lúc các gia đình khác đã quây quần bên mâm cơm tối. Sản phẩm làm ra là con dao, cây kéo, lưỡi hái… Mùa gặt đến, việc nhiều hơn, nhiều hôm ông phải làm đến 9, 10 giờ đêm mới nghỉ.

Bo me tho ren nuoi ba con dau DH Y Ha Noi hinh anh 2

Mỗi chiếc liềm sau khi trải qua nhiều công đoạn được bán với giá 20.000 đồng. Ảnh: Pháp Luật TP HCM.

Không chỉ bán sản phẩm, ông còn lắm sắc dao, lưỡi liềm bị sứt mẻ, cùn… “Ở quê, thường lấy công làm lãi, như cắt chấu (làm sắc) con dao… cũng chỉ có giá 5.000 đồng. Đây là giá mới tăng mấy năm nay chứ trước chỉ có 2.000 thôi”, ông Lợi kể.

Bà Nguyễn Thị Huệ, ngoài làm ruộng, còn nhận bốc ngói thuê, len lỏi theo những chuyến xe hàng nay đây mai đó. Có nhiều hôm, trời mùa đông rét cắt da, thịt, 11 giờ đêm, 4 giờ sáng có người gọi dậy bốc hàng, bà vẫn phải đi.

Bà chia sẻ: “Trời nắng người ta thuê mình, đến trời mưa mình nghỉ thì người ta tìm ai, sau này ai thuê mình nữa. Một xe ngói được trả 350.000, chia cho ba, bốn người cùng bốc. Vất vả nhưng tiền tươi thóc thật, về có tiền cho các con”.

Hôm nào không có người thuê, bà mang những sản phẩm chồng rèn được ra chợ bán. Vất vả là thế nhưng chưa bao giờ gia đình ông bà có suy nghĩ sẽ bảo con nghỉ học.

Không phụ lòng bố mẹ, ba đứa con đều phấn đấu học giỏi, nhiều năm liền là học sinh toàn diện. Đặng Hoàng Lê và Đặng Thùy Linh đều thi đậu hai trường ĐH Kinh tế Quốc dân Hà Nội và ĐH Y Hà Nội (khoa Bác sĩ đa khoa). Trong đó, khối B, hai em đạt mức điểm xấp xỉ nhau: 26,5 điểm và 26 điểm (chưa tính điểm cộng).

Đặng Hoàng Quân là em út, đạt số điểm cao nhất: 28,75 điểm khối A và 26,75 khối B. Quân là một trong những thí sinh có điểm tuyển sinh khối A cao nhất tỉnh Nghệ An.

Trước đó, Quân từng thi đậu chuyên toán của Trường THPT chuyên Phan Bội Châu, nhưng vì bố mẹ còn phải lo cho anh chị, nên em quyết định về trường ở quê học.

Ngoài thời gian học, ba anh em lại tranh thủ phụ bố mẹ việc đồng: Gặt hái, nấu cơm, không ăn chơi, đua đòi… Hai bộ đồng phục trường cũng theo suốt ba anh em những năm cấp hai, cấp ba, đều được giữ gìn cẩn thận. 

Đặng Thùy Linh hiện là sinh viên năm tư, ĐH Y Hà Nội. Gần 5 năm đã trôi qua, nhưng ký ức của những ngày mẹ lóc cóc đạp xe từ nhà đến lớp học thêm đón về vẫn còn vẹn nguyên trong trí nhớ Linh.

“Em học thêm buổi tối. Mẹ em không biết đi xe máy. Nhưng đêm nào mẹ cũng đạp xe đi đón em về. Chị đừng cười nhưng em sợ ma với cả mẹ cũng lo con gái đi buổi tối nguy hiểm. Xe đạp của mẹ gắn với thời học sinh của em đó chị. Mẹ em đèo anh em, cho em ngồi phía trước...", Thùy Linh kể.

 

Nước mắt người mẹ nghèo không có tiền cho con theo đại học

Đạt 26,75 điểm, Nguyễn Thị Phương không trúng tuyển Học viện Cảnh sát Nhân dân, nhưng có thể đỗ nhiều đại học khác. Vì gia đình khó khăn, nữ sinh phải đi làm thuê kiếm sống.

http://phapluattp.vn/giao-duc/bo-me-tho-ren-nuoi-ba-con-dau-dh-y-ha-noi-591317.html

Theo Nguyễn Trà/Pháp Luật TP HCM

Bình luận

Tin tức mới nhất Giáo dục