Bạn có thể chuyển sang phiên bản mobile rút gọn của Zing News nếu mạng chậm. Đóng

Zing.vn Tri thức trực tuyến

Bức thư gửi mẹ ngày 20/10 của chàng trai cả đời gắn với bệnh viện

"Mẹ hay nói với con rằng cái chết chẳng có gì đáng sợ, cuộc sống này mới khó khăn. Dù hết duyên, nợ với cuộc đời, con vẫn còn nợ mẹ và những người thân”, anh Hà Văn Vương viết.

Trong bức thư gửi mẹ nhân Ngày Phụ nữ Việt Nam, anh Hà Văn Vương (sinh năm 1987, Điền Trung, Bá Thước, Thanh Hóa) - một bệnh nhân tan máu bẩm sinh thể nặng - viết:

"Hình hài con khi còn là cát bụi, lớn lên dần qua tim mẹ bao dung.

Con viết lên những dòng chữ này là lúc đang nhớ về mẹ rất nhiều. Ở nơi đây con chỉ có 1 mình, cái thời tiết lành lạnh của Hà Nội khiến con cảm thấy nhớ mẹ nhiều hơn và bao kỷ niệm ngày bé ùa về, làm con muốn về ngay với mẹ.

Buc thu gui me ngay 20/10 cua chang trai ca doi gan voi benh vien hinh anh 1
Anh Hà Văn Vương, tác giả của bức thư xúc động. Ảnh: VietNamNet.

Thế nhưng, chưa bao giờ đứng trước mặt mẹ mà con dám bày tỏ tình cảm của mình, cũng chưa bao giờ mẹ nhận được từ con lời chúc hay bông hoa vào những ngày của mẹ. Mẹ có buồn về con nhiều lắm không ạ?

Mấy hôm nay, con thấy mình khó chịu trong người. Con biết căn bệnh tan máu bẩm sinh của con mỗi ngày một nặng, sức khỏe mỗi ngày một yếu đi. Con đã không thể đếm nổi số bịch máu đã được truyền.

Mẹ ơi. Nếu lỡ may con mất trước mẹ, làm sao mẹ chịu được đây? Con chưa làm được gì cho mẹ, gia đình, những người con thương.

Nhưng có ai biết được, người ra đi cũng đau khi biết mình sẽ phải từ bỏ tất cả gương mặt thân thương mà biết rằng không bao giờ được gặp nữa; đau vì biết rằng mình sẽ làm họ đau theo. Có nỗi đau nào hơn là nỗi đau chia xa, xa người thân của mình vĩnh viễn?

Nếu chẳng may con ra đi trước, căn nhà sẽ trống trải hơn. Con sẽ không thể chở mẹ đi chợ mỗi ngày, không thể xoa tay chân cho mẹ mỗi khi mẹ ốm. Nhưng con vẫn bên cạnh mẹ hàng ngày, chỉ có điều con không nói được, không chạm được vào mẹ mỗi ngày.

Mẹ hay nói với con rằng cái chết chẳng có gì đáng sợ cả, cuộc sống này mới khó khăn. Chúng ta phải sống thế nào cho tốt vì khi chết đi, con người cũng trở về cát bụi mà thôi. Còn duyên còn nợ thì còn sống, hết duyên hết nợ thì ra đi. Dù đã hết duyên hết nợ với cuộc đời, con vẫn còn nợ mẹ, những người thân yêu bao điều chưa làm và chưa nói hết…”.

Anh Hà Văn Vương (sinh năm 1987, Điền Trung, Bá Thước, Thanh Hóa) biết mình bị tan máu bẩm sinh thể nặng năm 20 tuổi, sau một trận sốt cao không dứt. Trước đó, từ nhỏ, Vương đã còi cọc, xanh xao nhưng không phát hiện bệnh.

Từ ngày ấy, hàng tháng, anh Vương phải khăn gói lên Viện Huyết học - Truyền máu trung ương để truyền máu, mỗi đợt kéo dài cả nửa tháng. Tới năm 2017, Vương chuyển hẳn lên Hà Nội ở trọ để vừa kiếm sống, vừa tiết kiệm chi phí đi lại và chữa bệnh.

Buc thu gui me ngay 20/10 cua chang trai ca doi gan voi benh vien hinh anh 2
Anh Vương (ngoài cùng bên trái) cùng các bệnh nhân tan máu bẩm sinh khác chạy xe ôm trước cổng bệnh viện để kiếm sống. Ảnh: VietNamNet.

Những ngày không phải lên viện, anh lại đi chạy xe ôm để có tiền trang trải. Tan làm, ngồi một mình giữa căn phòng trọ, Vương thao thức nhớ về gia đình, về mẹ.

“Mình và em gái cùng bị tan máu bẩm sinh, bởi thế, mẹ đã vất vả vì chúng mình rất nhiều. Mẹ là người lo lắng, hy sinh cho mình nhiều nhất”, anh Vương xúc động nói.

“Mình viết bức thư với tất thảy những cảm xúc khi nghĩ về mẹ. Bệnh của mình như ngọn đèn trước gió, hôm nay là vậy nhưng đâu thể biết ngày mai thế nào. Mình luôn coi sinh tử là chuyện bình thường, nhưng nếu có chuyện gì, chỉ thương mẹ”, anh Vương nói tiếp.

Như bao người con trai khác, anh Vương chưa từng một lần có can đảm đứng trước mặt mẹ để bày tỏ tình cảm. Luôn thật mạnh mẽ để mẹ vui, chàng trai 32 tuổi cũng không ít lần rơi nước mắt khi nghĩ về mẹ.

“Nhiều năm sống cùng căn bệnh này, mình đã chứng kiến rất nhiều người cùng điều trị đã ra đi. Nhưng mình không vì thế mà nghĩ tiêu cực. Mình luôn nghĩ, phải cố gắng, vì mẹ và những người thân yêu của mình”, anh Vương bảo.

Con trai bình an và luôn nỗ lực chiến đấu với bệnh tật, có lẽ, đó là món quà quý giá nhất mà người mẹ của anh nhận được, trong ngày đặc biệt này.

Bé trai 6 năm chiến đấu ung thư: 'Có thuốc nào cho con ngủ mãi không?'

Cậu bé còn quá nhỏ để hiểu thế nào là ung thư, mỗi khi đau quá chỉ hỏi mẹ: “Có thuốc nào cho con ngủ mãi mãi không mẹ?”.



https://vietnamnet.vn/vn/suc-khoe/suc-khoe-24h/ngay-20-10-buc-thu-gui-me-cua-chang-trai-mac-benh-tan-mau-bam-sinh-579025.html

Theo Nguyễn Liên / VietNamNet

Bạn có thể quan tâm

Sức khỏe

Vi sao khong khi ban la sat thu tham lang? hinh anh

Vì sao không khí bẩn là sát thủ thầm lặng?

0

Mức độ bụi, ô nhiễm không khí của Hà Nội có thể so sánh với các nước trong khu vực như Bắc Kinh (Trung Quốc) - nơi người dân phải đeo khẩu trang, mặt nạ phòng độc khi ra đường.

02:11 5 cong dung cua ruot thua khong phai ai cung biet hinh anh

5 công dụng của ruột thừa không phải ai cũng biết

0

Ruột thừa không phải là bộ phận vô dụng như nhiều người lầm tưởng. Nó có nhiều tác dụng quan trọng với cơ thể như tăng cường miễn dịch, là nơi trú ẩn của nhiều vi khuẩn có lợi.

00:57 Bo phoi den si cua nguoi nghien thuoc la hinh anh

Bộ phổi đen sì của người nghiện thuốc lá

0 4

Một nhóm bác sĩ phẫu thuật đưa thêm bằng chứng về sự nguy hại của thuốc lá khi lấy ra bộ phổi đen sì từ cơ thể người nghiện thuốc lá lâu năm.

Vo co thai du chong da triet san hinh anh

Vợ có thai dù chồng đã triệt sản

0

Người đàn ông họ Lưu ở Trung Quốc đã triệt sản được 4 tháng nhưng vợ anh vẫn mang thai khiến cuộc sống gia đình bị đảo lộn.