M

'Chúng tôi cô đơn lắm'

Nhiều bạn trẻ đến các phòng khám tâm lý và chia sẻ 
họ thường cảm thấy rất cô đơn.

Mỗi bạn trẻ một câu chuyện, nhưng tựu trung, họ cô đơn trong chính ngôi nhà của mình.

Câu chuyện mặc cảm của chàng trai 25 tuổi

Trong quán cà phê nhỏ trên đường Hòa Hưng (quận 10, TP HCM), Thành nhả ra những vòng khói thuốc, kể chuyện mình với dáng điệu như nickname mà bạn bè đặt cho anh là “lãng tử”.

Thành là con trai duy nhất trong gia đình có 5 chị em. Có thể vì vậy, lúc nào anh cũng cảm thấy bị áp lực từ gia đình.

Nhiều bạn trẻ thấy cô đơn ngay trong nhà mình.
Nhiều bạn trẻ thấy cô đơn ngay trong nhà mình.

Những thanh niên sống ảo, chỉ biết 'gật' và 'lắc'

Có thể ở trên mạng, họ là “anh hùng bàn phím”, đâu đó ngoài đường họ là những thanh niên hoạt bát. Nhưng trong chính ngôi nhà mình, họ như người khách trọ đến từ hành tinh khác.

Chàng trai tâm sự: “Khi ở tuổi mới lớn, ăn chưa no, lo chưa tới, tôi đã cảm thấy ức chế khi cha mẹ thường so sánh tôi với các chị và coi thường tôi sau này sẽ không lo lắng được cho em gái út”.

Ức chế đó càng ngày càng lớn hơn khi sự so sánh không còn ở góc độ gia đình mà lan ra so sánh với bạn bè hàng xóm và anh em họ hàng.

“Tôi không thể nào chấp nhận được khi suốt ngày mẹ cứ gào lên rằng nhìn con người ta phát ham, còn con mình nhìn mà thấy chán, biết bao giờ mới hưởng phúc như nhà người ta” - Thành kể.

Theo Thành, ai cũng nghĩ con trai một sẽ được nuông chiều nhưng anh lúc nào cũng phải sống trong lo sợ.

“Sợ không bằng mọi người, sợ tôi sẽ nhu nhược như mọi người nói, sợ không đạt như gia đình kỳ vọng. Mỗi lần gọi điện hỏi thăm tình hình gia đình, tôi chỉ nhận được sự gắt gỏng của mọi người, cứ như họ đang sợ tôi sẽ làm cho tình hình tồi tệ hơn hoặc sự xuất hiện của tôi sẽ làm họ bệnh nặng hơn. Lắm lúc chỉ muốn đập phá, hét toáng lên” - Thành tâm sự.

Dọn ra ở riêng khi 22 tuổi là cách Thành chọn để tự lập và tự do hơn. “Lo cho bản thân trước, nếu thành đạt sẽ trở về... chứng minh cho mọi người sau” - Thành cho biết.

Nhưng anh không ngờ quyết định này càng khiến mọi người trong gia đình cảm thấy anh đang tiếp tục đối đầu với họ.

“Mỗi lần tôi gặp khó khăn, họ có giúp đỡ về mặt tiền bạc nhưng với thái độ thiếu tôn trọng làm tôi bị tổn thương vô cùng. Cũng từ đó, tôi từ chối tất cả sự giúp đỡ tài chính của gia đình. Lắm lúc tôi nghĩ không biết mình có phải là con ruột của cha mẹ hay không” - Thành chia sẻ.

Không được tự quyết định mọi thứ

Nhiều người trẻ khác cô đơn vì họ chưa bao giờ được gia đình coi là đã trưởng thành.

Cho đến năm 4 đại học, mỗi khi ra khỏi nhà, Nam vẫn được bố mẹ đưa đi đón về. Khi ở nhà, Nam lầm lũi trong phòng. Cha mẹ Nam tự hào vì con mình ngoan, không giao du bạn bè xấu, không chơi bời, chỉ đến khi người quen tới nhà chơi, tiếp xúc với Nam và khuyên cha mẹ Nam đưa cậu đi gặp bác sĩ tâm lý thì mọi chuyện mới vỡ ra.

Theo Nam, ngay từ nhỏ mọi việc từ ăn gì, mặc gì và chơi trò gì, chơi với ai đều do bố mẹ quyết. Mỗi khi Nam muốn bộc lộ ý kiến, sở thích đều bị bố mẹ dập tắt ngay.

Nam không muốn tham gia những buổi đi chơi, cà phê gặp gỡ bạn bè của cha mẹ vì lạc lõng giữa những người lớn và các câu chuyện của họ. Những lần gặp đó khi có người hỏi han, Nam chưa kịp trả lời, cha mẹ đã trả lời thay và thường kèm thêm vài câu “kể tội”.

Ban đầu Nam còn thấy thẹn, giận, muốn nói lại nhưng không được, dần dần cậu vô cảm. Những uẩn ức ấy chỉ bùng ra khi được bác sĩ khơi gợi. Sau vài buổi nói chuyện riêng với Nam, với cha mẹ Nam, vấn đề được tháo gỡ dần.

Đến gặp bác sĩ tâm lý, mẹ của Tuấn tuôn trào các câu hỏi tại sao ở ngoài đường con tôi hót như khướu, hoạt bát, năng động nói nhiều cười nhiều, nhưng khi bước chân vào nhà nó lại là một con người khác, lầm lì, khó chịu, chẳng quan tâm đến ai.

Tâm sự với bác sĩ, Tuấn cho biết, khi lên cấp 2, cha mẹ vẫn xem Tuấn như đứa trẻ. Buổi sáng ngủ dậy, mẹ lấy sẵn kem đánh răng, khăn, nấu sẵn đồ ăn sáng... Có phòng riêng nhưng đến tận bây giờ, Tuấn vẫn không được phép đóng cửa phòng. Máy tính, bàn học, điện thoại mẹ có thể kiểm tra bất cứ khi nào muốn.

Bạn bè đến nhà, mẹ và cha “thẩm vấn” trước khi được gặp Tuấn. Ước mơ được làm nghệ sĩ khi còn nhỏ của Tuấn bị dập tắt khi mẹ muốn Tuấn làm bác sĩ, cha muốn Tuấn học bách khoa. Tốt nghiệp đại học đi làm, trong chuyến đi chơi biển đầu tiên với công ty, mẹ đưa Tuấn ra tận bến xe và nhờ trưởng đoàn chăm sóc con trai bà cẩn thận cùng với một loạt dặn dò.

Mọi người trong đoàn biết chuyện, cười giễu, Tuấn bình thản vì đã quen với những chuyện như vậy bao nhiêu năm nay. Khi Tuấn vừa quen bạn gái dù chưa đi tới đâu, bố mẹ phát hiện và “khủng bố” bạn Tuấn bằng việc yêu cầu phải chăm sóc Tuấn như thế nào, mỗi thứ bảy, chủ nhật phải đến nhà Tuấn nấu ăn cùng gia đình ra sao khiến cô sợ quá... trốn luôn. Từ đó, Tuấn lại càng câm lặng nhiều hơn trong gia đình.

Tâm sự của người vợ trong chuyện tình chấn động mạng 2014

Sau hơn một năm kết hôn, cuộc sống của cặp đôi không có nhiều thay đổi. Tuy nhiên, người vợ phải đối diện với nhiều áp lực từ bên ngoài.

http://tuoitre.vn/tin/nhip-song-tre/20150526/chung-toi-co-don-lam/752277.html

Theo Hồng Nhung - Diệu Nguyễn/Báo Tuổi trẻ

Bình luận

Bạn có thể quan tâm

Cộng đồng mạng