Bạn có thể chuyển sang phiên bản mobile rút gọn của Zing News nếu mạng chậm. Đóng

Zing.vn Tri thức trực tuyến

Sống trong biển nhớ

Đọc Lê Minh Hà dễ xao lòng, nỗi nhớ hiện ra theo ngày tháng mà dần xa xôi, trong ký ức của mình, cái buồn mơ hồ như dâng đầy thêm.

Mái trường, tiết học, trang sách, tình thầy trò, cả háo hức hay trăn trở người thầy đầu tiên , giờ lên lớp đầu tiên hay buổi giảng cuối cùng… Với tác giả, còn thêm cả một chân trời kỷ niệm của tuổi thơ trong chiến tranh, nơi sơ tán, xóm làng, trò chơi thôn dã, thiếu thốn nhưng luôn đong đầy sự đùm bọc.

Trong “ Lời đầu” của cuốn sách Tháng ngày ê a, tác giả đã bộc bạch, cảm hứng khi viết, sau rất nhiều lần “chán nản nhận ra mình chả là cái gì để kể về mình” lại bắt đầu từ một status trên FB của một học trò cũ. Chợt nhớ tới tâm sự của một nhà văn: Không thể rút ngắn thời gian ấp ủ, thời gian chín muồi. Nhà văn không thể viết tác phẩm sớm hơn một ngày, chỉ khi đề tài đã thật chín muồi. Không cần vội, cũng không thể vội vàng. Điều đến sẽ đến, một cuốn sách cũng thế.

Cuốn sách là một vùng hồi nhớ chất đầy của Lê Minh Hà, nỗi nhớ trở thành đường biên mong manh của sự níu giữ và dần trôi nhớ người nhớ cảnh cũng là cách để nhớ mình, quá vãng trở thành một phần của đời người, của nội tâm.

Mái trường, tâm tư nghề sư phạm rộng mở, nhiều trăn trở là  cảm hứng xuyên suốt của tập sách xâu chuỗi nhiều mẩu chuyện nhỏ, quan trọng hơn kiến thức sách vở, thầy và trò có xung quanh mình đời sống rộng lớn và muôn màu của quê hương đất nước, đầy khó khăn thử thách song cũng chứa chan niềm vui, ước vọng cần phải hòa mình vào để thành người.

Song trong bien nho hinh anh 1
Tác phẩm Tháng ngày ê a của Lê Minh Hà.

Cách tốt nhất để chị nhớ về thời gian cũ, khung cảnh xưa là nỗi nhớ mình, nỗi nhớ cảm xúc của chính mình: “Tôi đã ê a cùng ngày tháng, kể chuyện làm trò rồi làm thầy… Bởi vì thực sự tôi sống với từng giây từng phút”.

Đọc chị, dễ nhận về những chiều kích của nỗi nhớ , những tùy bút đậm hương vị xưa cũ của tác giả là minh chứng. Chợt nghe một tiếng rao, cho chị  một chuỗi cảm xúc về ngõ phố, hàng quà ẩm thực, hay hoa trái từng mùa qua vệt nắng hay cái hanh hao giao mùa. Oà về đấy là người thân thương lắng những chộn rộn, bùi ngùi… Cảm xúc dung dị, ý tứ có khi nhẹ bỗng, khiến văn Lê Minh Hà  phải đọc nhẩm một mình - như để nghe tiếng mưa bụi. 

Tháng ngày ê a, vẫn đấy cái dư vị mà chị nhiều duyên để lại, chuyện năm nảo năm nao, thấy như đang đâu đây, trôi chảy và lắng đọng  trong dòng trôi của cuộc sống biết bao đổi thay hôm nay: “Suốt bao nhiêu năm về sau, mỗi mùa nắng hạ tôi đều dừng lại nhòm ngó xem vòm cây đã lớn hơn mình bao nhiêu, để rồi sau một chuyến đi dài hai mươi năm trở lại thấy gốc cây non xưa đã âm thầm thành cội lão, còn mình thì xa non tơ cả rồi. Chỉ có điều, không hiểu sao lồng ngực mình nguyên vẹn trái tim mười sáu tuổi yếu đuối và cố chấp. Ấy là khi vang vọng lại tên của bạn bè xưa”.

Đa cảm và yếu đuối phải chăng là cơn cớ cho Lê Minh Hà hay sống với hồi nhớ? Hồi niệm trong chị không phải là kể lể và giải thoát trong minh bạch mà là một vùng sáng của tri âm, từ những điều tưởng như bé mọn nhất.

Trước sau hồi nhớ của Lê Minh Hà  là những lớp sóng của biển nhớ hiền lành, những vui buồn của tuổi cắp sách, đến khi đứng trên bục giảng làm thầy, là những tháng ngày ê a, vui buồn, cười khóc, có khi khốc liệt trăn trở, hơn cả là niềm vui sống nồng nhiệt, nỗi buồn như tiếng thở dài êm ái.

Sống xa xứ sở nhiều năm ròng, Lê Minh Hà tìm đến những trang hồi nhớ - một không gian ấm áp nhất để chị thấy luôn được ở gần .Thiết nghĩ không gì hơn là nhắc lại câu thơ của nhà thơ Nguyễn Duy khi đọc những trang hồi nhớ sôi nổi, nhiều nhớ nhung của chị:

Cũng từ độ ấy xa quê

Hương bồ kết cứ đi về đêm đêm

Cũng từ độ ấy xa em

Môi em thắm cứ tươi nguyên một đời

Có gì lạ quá đi thôi

Khi gần thì mất, xa xôi lại còn

Tình yêu có khi  lại bền bỉ ở khoảng lùi cả về không gian và thời gian. Tháng ngày ê a nồng thắm nỗi nhớ thương bình dị ấy, bắt đầu từ tiếng trống trường giục giã. Bởi trước khi người đọc có nhà văn Lê Minh Hà, bạn đọc được biết đến một cô giáo Lê Minh Hà.             

Giao thông, ẩm thực, con người Việt Nam qua sách của nhà văn Đức

Với 3 tuần tới Việt Nam, tác giả Juli Zeh đã ghi lại những cảm nhận của mình về hiện thực cuộc sống nơi đây qua sách "Những cô gái đi xe máy mặc áo khoác hoa".

Thành Sơn

Bạn có thể quan tâm

Sách hay Xuất bản

Doan duong dai tham mo hoi me hinh anh

Đoạn đường dài thấm mồ hôi mẹ

0 14

Vì đàn con thơ, đôi vai mẹ nặng gánh những lo toan, vết chân chim đã hằn sâu nơi khóe mắt. Với mẹ, ngày vui là khi thấy các con được đủ đầy.

102 buc anh nude tren da tai trien lam cua Thai Phien hinh anh

102 bức ảnh nude trên đá tại triển lãm của Thái Phiên

0 8 3

Sau thành công của triển lãm "Miền cổ tích" năm 2018, Thái Phiên tiếp tục mở cuộc triển lãm ảnh khoả thân nghệ thuật "Hồn đá", với các tác phẩm được in trên đá tự nhiên.

Tinh cho con gai hinh anh

Tình cho con gái

0 40

Em gái nhỏ chạm môi mùa thương nhớ. Trái tim hồng mơ nắng ấm bay đi….

Doi rieng nu tuong dau tien cua QDND Viet Nam hinh anh

Đời riêng nữ tướng đầu tiên của QĐND Việt Nam

0 416 12

Bà đã sống trọn vẹn với non sông đất nước, nhưng đời riêng, hạnh phúc làm vợ, làm mẹ của bà lại không trọn vẹn, khi phải chịu nhiều hy sinh, mất mát.

Bi mat giup loai nguoi thong tri the gioi hinh anh

Bí mật giúp loài người thống trị thế giới

0 31

"Não bộ kể gì về bạn?" của tác giả David Eagleman là khởi đầu tốt cho những ai muốn hiểu hơn về cơ quan quan trọng nhất trên cơ thể con người và bản thân chính chúng ta.