Bạn có thể chuyển sang phiên bản mobile rút gọn của Zing News nếu mạng chậm. Đóng
M

Trần Lập giản dị qua ký ức của ca sĩ Minh Quân

Thông tin thủ lĩnh ban nhạc Bức Tường qua đời ở tuổi 42 như tiếng sét đánh ngang tai nam ca sĩ đàn em.

Minh Quân và Trần Lập được biết đến là những người bạn nhiều năm nay. Với Minh Quân, trưởng nhóm Bức Tường không chỉ là người anh trong nghề mà còn là một người bạn để sẻ chia niềm đam mê âm nhạc cùng những trải nghiệm về cuộc sống. Sau khi hay tin người anh em qua đời, Minh Quân chia sẻ một bài viết dài trên trang cá nhân kể về những kỷ niệm khó quên ngày đầu mới quen giọng ca Hoa ban trắng.

Tran Lap gian di qua ky uc cua ca si Minh Quan hinh anh 1
Hình ảnh của Trần Lập trong live show cuối cùng. Ảnh: Tuấn Mark

Người vừa nằm xuống chiều nay!

Năm 2003

Bước xuống cầu thang, anh vừa đi vừa nói:

- Chú có đi ăn trưa không? 
- Có ạ! Thế hai anh em mình ăn gần đây luôn anh nhé!

Chúng tôi tạt vào một quán ăn vỉa hè, ngay gần đấy vì 30 phút nữa lại phải quay trở lại tiếp tục làm giám khảo cho một cuộc thi âm nhạc. 

Bàn luận về các thí sinh, anh tỏ vẻ tiếc nuối vì mấy ngày qua chưa kiếm được một giọng ca nào làm anh ưng ý. Đặc biệt là hát được rock.

Rồi bất chợt anh quay sang hỏi tôi: 
- Sắp tới chú có ra album nào không đấy?
- Có anh ạ! Em đang biên tập bài. Anh có bài mới nào anh cho em hát với. Tôi nhanh nhảu đáp.
- Có bài này, anh nghĩ hợp với chú.
Nghe đến đó, tôi sướng điên nhưng vừa mừng vừa lo. Mừng vì vừa ngỏ lời anh đã đồng ý cho bài hát mới, lo vì chất nhạc của 2 anh em hoàn toàn khác nhau. Tôi thì thuần pop còn anh chuyên rock. Nhưng thấy anh bảo “hợp với chú" nên tôi như mở cờ trong bụng, sung sướng vô cùng.

Anh bắt đầu hát bo cho tôi nghe. Ca từ vô cùng ý nghĩa, xúc động và đầy nhân văn:

“Khi trong em, bỗng thấy bâng khuâng thì nhìn xung quanh thế gian. Để thấy chút nắng, để thấy chút gió, để thấy ý nghĩa cuộc đời. Để cất tiếng hát, hòa với gió mát. Con tim bừng lên sức sống. 

Vì đời là bức tranh đẹp, ta hãy sống trong tình yêu. Xin cho con tim hiến dâng từng ngày sống bên nhau đắm say.

Vì đời là bức tranh đẹp, ta hãy sống trong tình yêu. Xin dang đôi tay khát khao, sống bên nhau, sống bên nhau. Với thế gian muôn màu".

Một ca khúc quá tuyệt, thế là tôi xin luôn. Vậy là có bài đóng đinh cho album mới.  

Quên luôn cơn đói đang rủ nhau lộn nhào, cồn cào trong bụng, chúng tôi cứ lẩm nhẩm hát mặc kệ mọi thực khách xung quanh. Mặc kệ cái đĩa trứng rán óng vàng béo ngậy, kệ cả khúc cá kho như đang ưỡn ẹo, gọi mời, kệ luôn cả đĩa rau muống xào thịt bò thơm phức đang à ơi trước mặt. Tụi này hát đã!

Tran Lap gian di qua ky uc cua ca si Minh Quan hinh anh 2
Ca sĩ Minh Quân chia sẻ kỷ niệm về Trần Lập. Ảnh: NVCC

Năm 2005 

Chuông điện thoại reo, tôi mắt nhắm mắt mở với tay lên đầu giường.Vừa ấn nút thì đầu dây bên kia: 

- Alô! Giờ này mà vẫn ngủ cơ à? Dậy đi. Anh Lập đây!

- Anh Lập? Tôi ú ớ vì chưa định thần ra được là ai đang gọi mình?

- Anh Trần Lập đây. Chú dậy chưa? Ra cà phê đi, anh có việc muốn bàn với chú.

Bước vào quán cà phê, tôi đã thấy anh ngồi sẵn ở đó. Giật mình - thôi chết, mình đến muộn à? Ngại quá, trong đầu nghĩ vậy, liền cắm mặt vào chiếc đòng hồ trên tay. Ồ! chưa tới 9h vậy mình không đến muộn. À, hóa ra ông anh mình đến sớm.

- Chú uống gì gọi đi.

- Anh đến sớm thế, anh đến từ lúc nào đấy? 

- Anh ngồi từ 7h. Vừa viết xong bài này nghĩ đến chú nên anh gọi luôn. 

- Ối em lại có bài mới ạ?

- Bài này là anh viết theo đơn đặt hàng dùng để quảng cáo sản phẩm nên ngắn lắm có 3-4 câu thôi.

Tôi hoang mang và quá bất ngờ vì lẽ thường tình, là một ca sĩ nổi tiếng, nhạc sĩ sáng tác chẳng ai lại nhường job nhiều tiền này cho người khác bao giờ, chưa kể nó lại là lứa đàn em.

Trong lòng còn đang thắc mắc, hoài nghi thì anh nói:

- Bài này thuần chất pop, cần hát kiểu nhẹ nhàng, tình cảm nên anh nghĩ ngay đến chú. Anh thì không hợp rồi. Anh vừa viết xong đấy. Đây, giai điệu nó như thế này này.

Thế là anh hát cho tôi nghe và tập luôn cho tôi. Chúng tôi lại lầm rầm hát. Vừa hát vừa chỉnh chu lại ca từ. Hát rồi sửa, sửa rồi lại hát, hát rồi lại sửa, vừa sửa vừa nghêu ngao.

Năm 2015 

Sau tấm phông nền sân khấu, quay lưng lại phía tôi là dáng một người đàn ông đang ngồi tư lự một mình. Mắt nhìn ra phía xa xăm qua ô của kính, bụi đã phủ mờ. Anh mặc trên người chiếc áo khoác da màu đen, chiếc quần jeans màu lông chuột và đi đôi giầy sặc mùi dân rock - chất lừ. Thoáng nhận ra, tôi liền đi tới: 

- Ôi anh à! Anh đến lâu chưa? Anh đã diễn chưa ạ?

Anh từ từ quay lại, ngước mắt về phía tôi và chậm nói: 

- À. Anh cũng vừa tới. Chắc lát nữa anh mới diễn. Chú hát thứ mấy?

Lúc quay người lại, tôi thấy anh gầy đi rất nhiều. Hốc mắt sâu hơn, nếp nhăn trên mặt cũng nhiều hơn, râu cũng dài hơn. Rồi cả cách anh nói chuyện, giờ cũng khác trước. Anh nói chậm rãi hơn, từ tốn hơn, nhẹ hơn và yếu hơn.

- Hôm nọ, em mới lướt qua Facebook của anh thấy dạo này anh up ảnh đi phượt liên miên Hà Giang, Sapa rồi miền Trung, miền Nam nữa.

- Ừ! Giờ anh chỉ thích về với thiên nhiên. Đi đó đi đây, thưởng ngoạn cuộc sống. Đến lúc phải sống cho mình và phải nâng niu lấy từng phút rồi.

- Vâng! Tôi đáp lại một cách bản năng nhưng trong lòng đầy mơ hồ vì lời nói cuối cùng của anh.

Bỗng người phụ trách chương trình gọi nhắc tôi chuẩn bị ra biểu diễn. Cầm micro trên tay, tôi cứ lơ mơ về câu nói ấy nhưng rồi lại quên biến vì đã đến lúc phải ra trình diễn.

Mấy hôm sau...

Đọc tin trên báo rằng anh bị bệnh, tôi cau mày suy nghĩ và trong đầu, hiện ra tứ tung những điều thắc mắc: Ơ mới hôm nọ còn diễn chung với anh ý, vẫn thấy bình thường mà? Ơ…Ơ… Bao nhiêu cái ơ cứ vẩn vơ tâm trí.

Trưa nay (17/3), nhận được tin, tôi ngồi thừ ra, đờ đẫn và hoang mang. Dẫu vẫn biết ngày này sẽ đến, nhưng sao nó lại xảy ra nhanh đến thế nhỉ?

...

Ô cửa kính sau cánh gà chắc giờ vẫn thế. Vẫn vương đầy bụi, mờ ảo như ngày nào. Vẫn bóng dáng người đàn ông ấy ngồi quay lưng lại, ánh mắt ưu tư nhìn phía xa xăm. Ở đó, vẫn có ánh đèn màu, sáng lập lòe trên lưng áo.

Vĩnh biệt anh!


Ca sĩ Minh Quân

Bình luận

Bạn có thể quan tâm

Sao Việt Giải trí